Công Nghệ
Girl Xinh
‹
›
Giải Trí
Funny
hình ảnh đẹp
Bóng đá
Shock - Hot
Cho em một ngày thôi anh, có thể sau một ngày mỗi chúng ta lại trở về chốn cũ, không hẹn hò, không nói nhớ thương nhau.
Cho em một ngày được kéo anh ra khỏi bộn bề công việc, đống giấy tờ số má ngổn ngang trên bàn.
Cho em một ngày được cùng anh đi dạo phố từ buổi sớm tinh mơ, lang thang chụp ảnh trời mây và nhâm nhi café nơi ban công lộng gió.
Cho em một ngày được thủ thỉ tâm tình những điều em còn ngượng nghịu, được trao anh một ánh mắt khờ dại của kẻ tình si, một môi hôn nồng nàn.
Cho em một ngày mình là đôi tình nhân hạnh phúc, để em có thể ngồi sau xe anh, vòng tay lên ôm và dựa vào vai anh bình yên nhé!
Một ngày nhỏ nhoi trong quỹ đạo ba trăm sáu mươi lăm ngày của anh có quá đáng đâu anh?

Rồi thì em không cần anh nói nhớ em, thương em hay yêu em những ngày còn lại. Bởi anh còn đó tuổi trẻ, sự nghiệp với công danh. Anh còn đó bon chen với đời rất vội. Anh còn mệt nhoài với mê mải mải mê.
Rồi thì em lại trở về là em với những rụt rè thuở đầu tiên bở ngỡ. Em giấu tim mình trong lồng ngực đập nhanh. Giấu đôi gò má hồng khi gặp anh nơi quán cũ.
Rồi thì chúng ta trở về là hai người xa lạ. Vẫn sống nhịp sống ngày thường, vẫn không biết rằng có ai đó còn đang chờ đợi.
Một ngày em tự nghĩ, sẽ chẳng quá dài, sẽ trôi đi rất mau. Nên đừng so đo với em một ngày anh nhé!
Cứ cho là, một ngày đó dành riêng cho nhau. Anh đi tìm em, em đi tìm anh. Mình tìm thấy tim yêu giữa một ngày thời gian ngân nga hát.
Một ngày để tuổi trẻ thả tim ra rong chơi yêu đời. Một ngày để được tay nắm tay giữa nhịp đời sinh sôi hối hả. Một ngày để hương tình yêu len vào cả những gánh hoa buổi sớm. Một ngày nên thơ, một ngày mình tình thật tình…
Rồi một ngày kết thúc nhanh, em hứa không hờn dỗi, không thút thít khóc nhè, cũng không hỏi rằng liệu mình có yêu nhau? Liệu mình có nhiều-hơn-một-ngày để được gần nhau bên cạnh…
Cho em một ngày thôi anh, có thể sau một ngày mỗi chúng ta lại trở về chốn cũ, không hẹn hò, không nói nhớ thương nhau. Chỉ biết rằng hai con người đơn độc đã học cách bấu víu vào nhau như thế, để thấy thương nhau nhiều hơn. Chỉ biết rằng ít nhất vẫn còn có thể san sẻ cô đơn cho nhau, đúng không anh?
Cho em một ngày được cùng anh đi dạo phố từ buổi sớm tinh mơ, lang thang chụp ảnh trời mây và nhâm nhi café nơi ban công lộng gió.
Cho em một ngày được thủ thỉ tâm tình những điều em còn ngượng nghịu, được trao anh một ánh mắt khờ dại của kẻ tình si, một môi hôn nồng nàn.
Cho em một ngày mình là đôi tình nhân hạnh phúc, để em có thể ngồi sau xe anh, vòng tay lên ôm và dựa vào vai anh bình yên nhé!
Một ngày nhỏ nhoi trong quỹ đạo ba trăm sáu mươi lăm ngày của anh có quá đáng đâu anh?
Rồi thì em lại trở về là em với những rụt rè thuở đầu tiên bở ngỡ. Em giấu tim mình trong lồng ngực đập nhanh. Giấu đôi gò má hồng khi gặp anh nơi quán cũ.
Rồi thì chúng ta trở về là hai người xa lạ. Vẫn sống nhịp sống ngày thường, vẫn không biết rằng có ai đó còn đang chờ đợi.
Một ngày em tự nghĩ, sẽ chẳng quá dài, sẽ trôi đi rất mau. Nên đừng so đo với em một ngày anh nhé!
Cứ cho là, một ngày đó dành riêng cho nhau. Anh đi tìm em, em đi tìm anh. Mình tìm thấy tim yêu giữa một ngày thời gian ngân nga hát.
Một ngày để tuổi trẻ thả tim ra rong chơi yêu đời. Một ngày để được tay nắm tay giữa nhịp đời sinh sôi hối hả. Một ngày để hương tình yêu len vào cả những gánh hoa buổi sớm. Một ngày nên thơ, một ngày mình tình thật tình…
Rồi một ngày kết thúc nhanh, em hứa không hờn dỗi, không thút thít khóc nhè, cũng không hỏi rằng liệu mình có yêu nhau? Liệu mình có nhiều-hơn-một-ngày để được gần nhau bên cạnh…
Cho em một ngày thôi anh, có thể sau một ngày mỗi chúng ta lại trở về chốn cũ, không hẹn hò, không nói nhớ thương nhau. Chỉ biết rằng hai con người đơn độc đã học cách bấu víu vào nhau như thế, để thấy thương nhau nhiều hơn. Chỉ biết rằng ít nhất vẫn còn có thể san sẻ cô đơn cho nhau, đúng không anh?
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Có những ngày thật dài với bộn bề công việc, em quay về nhà, ngán ngẩm với mọi thứ, bỏ mặc tất cả em nằm vật ra dòm trần nhà, em nghĩ đến anh rồi thèm quá thời mới yêu...
Khi mà được trải dài qua quá nhiều thăng trầm, tình yêu mang màu bền vững khó lòng dời chuyển.
Khi mà thời gian bất lực đứng nhìn, chẳng còn ảnh hưởng đến tình yêu chúng ta.
Khi mà mình trải qua hết mãnh liệt thời tuổi trẻ, trao hết lãng mạn, viễn vông và mơ tưởng.
Khi mà giờ tình yêu thành nhịp sống như mỗi ngày em đến trường, em làm việc. Không hẳn là thói quen nhưng cũng chẳng còn lưu tâm lớn.
Anh biết không, khác thời trẻ dại, khi lớn lên ai rồi cũng có nhiều hơn chỉ một mối quan tâm là tình yêu. Và rồi chúng ta già đi trong tình yêu này nhanh quá!
Anh biết không, khác thời trẻ dại, khi lớn lên ai rồi cũng có nhiều hơn chỉ một mối quan tâm là tình yêu. Và rồi chúng ta già đi trong tình yêu này nhanh quá!
Không còn là món quà độc anh cố tình tìm được để khắc dấu kỷ niệm chúng ta.
Không còn những lần nổi hứng bất chợt em bắt anh cùng e làm trò điên gì đấy.
Không còn là những sóng gió phải cần thật nhiều sự cố gắng.
Khi ta nhỏ, thế giới của ta nhỏ, ta chỉ có tình yêu.
Khi ta lớn lên, thế giới cũng rộng ra, nhiều màu sắc, tình yêu chỉ là một trong số chúng. Ta giúp nhau khi cần thiết, mua cho nhau những thứ cần thiết, bên nhau những lúc cần nhau. Giống cộng sự hơn người yêu!
Em đôi khi muốn yêu một tình yêu không có quá nhiều đong đếm hay lo toan.
Em muốn cắt bớt xiềng xích - ơn nghĩa, trách nhiệm - để tình yêu được đơn thuần một chút.
Em muốn hạnh phúc được đo bằng tiếng cười chứ không phải định nghĩa khô khan trong từ điển.
Em muốn pha một chút màu điên rồ cho đời sống tình cảm mình, thứ mà từ bao giờ đã trở nên cằn cỗi và cứng nhắc.
Em bất cần bỏ hết việc dang dở chạy đến chỗ anh thì anh có chịu lật tung kế hoạch xong bỏ trốn với e không?
Nói thật, em thèm quay lại thời mới yêu quá anh à!
Em bất cần bỏ hết việc dang dở chạy đến chỗ anh thì anh có chịu lật tung kế hoạch xong bỏ trốn với e không?
Nói thật, em thèm quay lại thời mới yêu quá anh à!
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
“Nếu anh nói yêu em 9 lần, thì lần tiếp theo em không chắc mình có đủ can đảm để từ chối…”
Vi An.
19 tuổi.
Yêu kem điên cuồng.
Thích trà.
Và. Có trong tay một mối tình mà người ta gọi là “tình đầu”.
Nhật Minh.
22 tuổi.
Thích trà.
Chưa có một mối tình vắt vai cho đến ngày gặp Vi An.
-----o0o-----
1.Nhật Minh
Vào những ngày đầu thu tháng 9, khi những cụm nắng trong veo trải dài trên con đường đầy xác lá trước cửa quán trà của Minh, cậu đã gặp An lần-đầu-tiên. Bất chợt gặp giữa phố xá đông đúc, giữa tiếng xe cộ ồn ào, giữa hàng trăm hàng nghìn con người xa lạ phía ngoài kia. Tim cậu bỗng dưng trật một nhịp, nó đập mạnh và thảng thốt trước ánh mắt đi lạc của An. Cứ ngỡ chỉ là vô tình, là thoáng qua thế mà đã ở cạnh nhau 4 năm.
Cậu luôn thấy choáng váng mỗi khi nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn của An. An không phải là một cô gái quá xinh, không phải nói là cực kì bình thường. Nhưng cô ấy lại luôn đặc biệt với chính cậu.
Cậu cứ vô tư mà bước bên cạnh An, bảo vệ cho cô ấy. Thích một người thì rất dễ, yêu một người lại quá nhiều khó khăn, nên tình cảm của cậu lúc này chắc sẽ chỉ là “thương”. Với cậu, thương thì dài hơn yêu. Dài hơn ở cái cách cậu chọn ở cạnh An, chọn quan tâm An mà không để ý việc An có đáp lại tình cảm đó hay không. Chẳng ai là có thể bắt buộc người khác thương mình cả. Và “tình yêu” thì đâu phải tất cả, chỉ cần “thương” và những cái ôm thật chặt mới có thể đem lại ấm áp dù trong giây lát hay cả cuộc đời dài rộng.
Thời gian qua đi, cậu mới nhận ra rằng cậu ghét cảm giác một mình, ghét cả sự cô đơn lúc nào cũng chực chờ cào nát trái tim cậu. Cậu thường xuyên nói chuyện với An, đặt An ngồi phía sau lưng và chở An đi qua tất cả những con phố rêu phong cổ kính đã nhuốm màu thời gian. Nhưng An vẫn cứ là An, vẫn im lặng như thế. Dường như thế giới của cô ấy mãi mãi không có nơi nào dành cho cậu, có một mảnh kí ức đau buồn khép chặt trái tim cô ấy khiến cô ấy tách biệt với thế giới bên ngoài. An hay im lặng, thi thoảng lại giật mình, đôi lông mày nhíu lại và đôi môi run run cắn chặt vào nhau đến bật máu. Những lúc ấy cậu chỉ có thể thở dài và ôm chặt cô ấy vào lòng. Tình yêu này là do cậu chọn, mặc kệ lời khuyên và nhiều câu nói bóng gió từ những người bạn thân của cậu. Yêu một người thì đâu cần lí do, huống hồ là cậu đang “thương” An.
Thế rồi có những ngày bình thản đến lạ lùng. Đó là những ngày đầu đông lạnh đến thấu xương, khi đợt gió mùa đầu tiên tràn về, người ta thu mình lại trong những cái áo khoác dày cộp, nép mình vào trong chiếc khăn quàng to sụ, ấm áp. Cậu nắm chặt lấy tay An bỏ vào túi áo khoác của mình khi chờ đèn đỏ để sang đường, phía gần trạm bus. Thế mà chỉ một phút thôi, một phút cậu thôi nhìn vào mắt trong veo của cô ấy cũng là lúc cô ấy rời khỏi tay cậu, cậu bất giác dõi theo ánh mắt của cô ấy.
Phía bên kia đường có một đôi trai gái đang nắm chặt tay nhau, chàng trai ấy ngẩng đầu và nhìn thấy An. Cậu nhìn thấy sự ngỡ ngàng trong đáy mắt người đó, còn có cả bối rối và vội vã chen với hàng trăm cảm xúc khác, nụ cười tắt ngấm trên môi. An nhìn đôi bàn tay đan chặt vào nhau bằng ánh mắt thẫn thờ, người cô run lên bần bật. Cậu hoảng hốt kéo cô ấy lại, ôm chặt vào lòng, cảm nhận những giọt nước mắt nóng hổi dần thấm ướt nơi ngực áo, tim cậu nhói đau. Lạc lõng giữa đời chỉ mong nắm chặt tay ai đấy để rồi bây giờ cậu mới ngỡ hóa ra chỉ toàn hai tay mình bấu víu vào nhau. Nhưng dù có thế cậu vẫn phải mạnh mẽ vì cậu đã hứa sẽ che chở, bảo vệ An cả đời. Cậu siết chặt lấy vai An. Cũng kịp nhìn thấy cái gật đầu nhẹ của chàng trai ấy trước khi hai người họ hòa mình vào dòng xe cộ như mắc cửi.
Từ cô bạn thân của An cậu biết về mối tình đầu của An, một mối tình đẹp và lãng mạn giống như trong tiểu thuyết. Người con trai ấy đã ở cạnh An suốt những ngày thơ bé, che chở và bảo vệ An giống như cậu bây giờ đang làm. Nhưng rồi cũng chính người con trai ấy chọn cách rời xa An để thực hiện ước mơ của bản thân, cho đến lúc chính bản thân mình nhận ra thứ tình cảm trẻ con lúc bé thơ chỉ là thứ tình cảm của một người anh trai dành cho em gái, không hơn không kém. Vẫn là An một mình yêu rồi một mình không chịu từ bỏ cho dù đau đớn cách mấy. Ngày hôm ấy, cậu đã đứng ở trên cầu Long Biên rất lâu, tròng mắt cậu nóng hổi, những giọt nước mắt đã cố ép vào trong nhưng vẫn cứ thế chảy ra. Cậu gục đầu vào lòng bàn tay, trước An cậu luôn mạnh mẽ nhưng khi một mình cậu mới biết bản thân mình yếu đuối đến chừng nào.
“An, không biết bao nhiêu lần anh tự nói với bản thân phải tránh xa em trước khi lún quá sâu vào mối tình không biết bao giờ mới đi đến đoạn kết này. Em là đứa con gái độc ác, em bỗng dưng xuất hiện trong cuộc đời anh, bỗng dưng lấp đầy trái tim anh rồi cũng lại bỗng dưng đẩy anh ra xa. Anh chẳng thể trách em vì điều đó. An, anh chẳng thể nào quay đầu lại được giống như em cứ thế ở trong tim anh không chịu bước ra.”
2. Vi An
An chẳng nhớ cô gặp Minh là khi nào, ấn tượng duy nhất của cô về Minh là con trai mà không thích café, lại thích uống trà giống cô. Lần đầu tiên nói chuyện với Minh cũng là về cách thưởng trà. Cô luôn tránh để ánh mắt mình chạm vào ánh mắt Minh, luôn né tránh nhìn vào đôi mắt đen và sâu ấy bởi vì chỉ cần vài giây thôi nhịp đập của trái tim sẽ không còn bình ổn như vốn dĩ nữa. Minh luôn tốt với cô, cô cảm nhận được. Cô trân trọng Minh,vậy nên cô chẳng thể cho anh một lời hứa mà chính cô cũng không tin tưởng. Cô sợ và cô gạt đi, kết cục của mối tình đầu đã làm trái tim cô co cụm lại với mọi thứ, co cụm lại với yêu thương, cô sợ những nứt vỡ, những vết xước dù nhỏ nhưng sâu.
Là cô tránh Minh còn việc Minh cứ âm thầm, âm thầm ở bên cạnh cô thì cô không thể cấm được. Người ta thường hay nói tình đầu là mối tình trong trẻo nhất, thanh khiết nhất và dù có buồn đau hay hạnh phúc thì vẫn khó quên. Cô đâu phải là gỗ đá nên nói quên là quên ngay được. Đã có lúc cô huyễn hoặc bản thân mình, im lặng đứng phía sau anh như những ngày thơ bé, ngây ngốc nghĩ rằng anh rồi sẽ vì cảm động mà yêu cô. Cô quên mất bản thân mình cũng cần được yêu thương, trái tim mình cũng cần phải lành lại sau những vụn vỡ. Và có lúc cô vô tình quên mất sự hiện diện của Minh.
Đông năm nay đến sớm hơn. Gió tạt vào mặt lạnh buốt. An thu mình vào sâu trong lớp áo khoác dày, vùi mặt vào chiếc khăn quàng màu tro mà Minh tặng cô hồi Giáng Sinh năm ngoái. Vặn to volume của chiếc mp3, bản nhạc không lời “Canon” vang lên đều đều, êm tai. Cho hai tay vào túi áo, cô lững thững đi bộ đến quán trà. Cô thích mùa đông Hà Nội, những ngày còn nhỏ bất chấp chân tay lạnh cóng như băng đá mỗi độ gió mùa về, cô vẫn lao ra đường hứng trọn những trận gió quất vào mặt. Vẫn ôm những hộp kem lớn, ngồi trên những chiếc ghế đá quanh hồ Gươm và ăn một cách ngon lành. Bởi vì khi ấy, luôn có một bàn tay siết chặt lấy tay cô. Hà hơi thổi hoặc chỉ đơn giản là nhét chúng vào túi áo gió, nắm mãi không buông.
Nhưng bây giờ thì…
An nhìn làn khói nghi ngút bay lên từ cốc trà nóng, nhấp một ngụm trà nhỏ, vị trà đọng lại nơi cuống họng nhẹ dịu. Ánh mắt cô dừng lại thật lâu trên khuôn mặt lấm tấm mồ hôi của Minh, mùa đông lạnh vậy nhưng anh chỉ mặc một chiếc áo len màu ghi mỏng chạy đi chạy lại trong quán, lúc order, lúc lại tính tiền cho khách. Anh luôn cười, làn môi mỏng khẽ cong lên. Phải một lúc sau khi đã vãn khách anh mới đến ngồi cạnh cô, nhìn thấy những ngón tay cứng đờ đang đỏ ửng lên của cô, anh vội vàng nắm lấy rồi xoa xoa vào hai bàn tay anh, vẫn không quên càu nhàu: “Dặn em bao nhiêu lần rồi mà không chịu mang bao tay thế. Trà nguội hết rồi, đừng uống nữa để anh gọi người thay ấm khác cho em.” Cô im lặng nhìn ra hướng khác nhưng vẫn để nguyên tay mình trong trong tay anh.
Cô đợi Minh cho đến khi anh đóng cửa quán, cô thích sự tĩnh lặng và an yên của quán trà. Chỉ cần bước vào quán, cảm giác nhịp thời gian dường như chậm lại, mọi ồn ào, tấp nập phía ngoài kia như biến mất. Minh nắm tay cô ở lúc chờ đèn đỏ ở gần trạm xe bus.
Đèn đỏ, cô nhìn thấy anh. Trong tay anh là một bàn tay khác. Cô thấy lòng mình rét run. Xe cộ nườm nượp vút qua. Ánh mắt cô và anh giao nhau tại một điểm, bị cắt bởi một chiếc xe lớn, rồi lại giao nhau, rồi lại bị cắt đi. Thứ phản xạ chết tiệt khi cô nhìn thấy anh khiến cô buông tay Minh lúc nào không biết. Cô cảm thấy người mình run lên nhưng khi còn chưa ngã thì Minh đã vòng tay kéo cô vào lòng, ôm chặt. Dáng vẻ hấp tấp và lo lắng của Minh khiến cô nhớ lại anh luôn có biểu hiện như vậy mỗi khi để lạc mất cô. Sau đấy cô không nhớ Minh đưa cô về nhà bằng cách nào, cô vùi mình trong chăn và ngủ, giấc ngủ lần này an yên hơn, lần đầu tiên sau 4 năm cô mơ thấy Minh.
Cô không biết mình đã mất bao nhiêu thời gian trôi qua cho mối tình đầu trong trẻo, cái gì cần phải đối diện thì vẫn phải đối diện, điều gì cần quên lãng thì phải quên. Sống mãi với hoài niệm thật sự chỉ khiến con người ta trở nên đáng thương hơn mà thôi.
Nhưng trên đời cái gì dễ có được thì lại dễ mất, cái gì khó có được thì khó mất. Sáng hôm sau tỉnh dậy, như thói quen cô cắm ear-phone vào tai, bản “Canon” quen thuộc không vang lên mà thay vào đấy là một giọng nam trầm ấm. Cô cắn chặt hai môi vào nhau, tiếng nấc nghẹn cứ thế tắc lại trong cuống họng, cảm giác chua xót, cuối cùng không kiềm chế nổi, nước mắt tuôn trào chảy tràn qua gò má, thấm vào miệng.
“Vi An,
Cuối cùng thì anh đã hiểu vì sao em lại thường xuyên im lặng và hay giật mình thế. Anh không trách em đâu, vì khi bắt đầu trao đi tình yêu này có nghĩa là anh đã chấp nhận chịu mọi thương tổn rồi. Anh cuối cùng cũng nhìn thấy người con trai đã thay anh ở cạnh em suốt những năm tháng ấu thơ ấy. Anh có lẽ phải cám ơn cậu ấy rất nhiều vì đã che chở và bảo vệ cho Vi An khi mà anh còn chưa kịp xuất hiện. Anh đã ước mình sẽ gặp em và yêu em sớm hơn để em không phải chịu đau khổ lâu như thế. Anh thậm chí chỉ dám “thương” em mà không dám yêu em vì anh biết kể từ lần đầu tiên gặp em, sự can đảm để buông bỏ trong anh đã không còn nữa. Bốn năm ở cạnh em, anh chợt nhận ra rằng anh đang huyễn hoặc bản thân mình quá nhiều, anh không thể ích kỉ bắt em quên mối tình đầu của em và đến với anh được. Mối tình đầu với em rất khó quên đúng không? Anh cũng vậy…An, em là tình đầu của anh.
P/s: Không cần đi đâu hết, em chỉ cần đứng yên một chỗ thôi, anh sẽ chạy lại phía em. Đừng tìm anh, anh sẽ quay lại khi tim em bình yên trở lại.”
An nắm chặt chiếc mp3 trong lòng bàn tay… Nước mắt nhòe ướt khuôn mặt, mọi thứ trước mắt trở nên hư ảo.
Cô nhớ lại hôm trời mưa, bão về bất chợt, giờ tan tầm Minh chạy vội đến trường dúi vào tay cô chiếc ô rồi quay trở lại quán làm việc.
Cô nhớ mỗi lần đông về, vì thèm kem nên cô vẫn ăn để rồi bị viêm họng, cứ húng hắng ho suốt. Tối muộn, Minh vội vã đi mua kẹo bạc hà, đến trước cửa nhà cô bấm chuông và dúi vào tay cô.
Cô nhớ cái nắm tay ấm áp của Minh mỗi lần anh nắm tay cô sang đường.
Cô nhớ đôi bàn tay thô ráp của người con trai lau vội những giọt nước mắt chảy tràn trên gương mặt cô mỗi lần cô im lặng nhớ lại kỉ niệm cũ.
Cô nhớ đôi bờ vai vững chắc và cả cái ôm rất đỗi dịu dàng…
Cô nhớ, nhớ rất nhiều thứ khác nữa…
“Nhiều lúc, em cảm thấy mình thật bơ vơ, thật lạc lõng. Em vẫn hi vọng anh ấy sẽ nắm chặt tay em như những ngày thơ bé. Nhưng mà, chính chàng-trai-xấu-bụng là anh cứ cố chấp ở bên cạnh em, nhiều đến nỗi cho em cảm giác anh trở thành hơi thở của em. Nếu như không thở được thì người ta sẽ chết nên em mặc kệ, anh không được rời xa em khi em chưa cho phép.”
3. “Nếu anh nói yêu em 9 lần, thì lần tiếp theo em không chắc mình có đủ can đảm để từ chối…”
Một ngày rất dài dưới nắng hè, gió mang theo mùi cỏ thơm ngai ngái. Vi An nép mình vào một góc phố xa lạ, gọi một ly trà lạnh cô nghĩ lại những gì đã qua.
Mối tình đầu, vừa đau lòng vừa khó quên. An thấy mình thật may mắn vì quãng thời gian ấy luôn có anh ở bên, cô chắc chắn sẽ không quên cái cảm giác ngọt ngào và hạnh phúc khi ở cạnh anh. Cô phải cám ơn quá khứ, quá khứ dạy cô biết yêu thương và trân trọng, dạy cô lớn lên và trưởng thành. Cô cũng phải cám ơn Minh vì đã cho cô biết rằng mình phải sống với hiện tại và yêu thương những gì đã qua. Thời gian không ngừng lại, cuộc sống này cũng không dừng lại để đợi chờ cô trị lành vết thương trong lòng mình. Thế nên cô phải tự đứng dậy, để đón nhận những yêu thương mới chân thành hơn.
Nắm tay là cả một việc khó khăn. Phải bấu víu vào, phải níu kéo để chặt hơn. Ấy là chưa kể những ngón tay với nhau, có khi lại đan trật, nhầm chỗ, tìm nơi chẳng phải dành cho mình. Còn buông tay, cứ ngỡ sẽ phải đau lòng thì hóa ra lại vô cùng dễ dàng, vài giây thôi tay sẽ bất giác mà rời nhau. Trước giờ chỉ có Minh nắm chặt tay cô, còn cô thì chưa bao giờ nắm tay anh. Suốt 4 năm qua anh ở cạnh cô làm nhiều việc vì cô mà cô không hề hay biết. Phải mất một năm sau khi anh đi cô mới tạm quen dần với việc không có anh ở cạnh bên. Thì ra khi yêu một người trong tâm trí sẽ chỉ nhìn thấy bóng dáng người ấy, mà quên mất rằng phía sau mình vẫn có một người coi mình là cả thế giới của họ.
An lững thững đi bộ trên con đường đã ngập đầy sắc tím của bằng lăng.
Cô dừng chân ở trạm chờ xe bus.
Khi chiếc lá vàng xoay tròn trong không trung, đáp xuống mặt đường trơn bóng…
Khi cô còn đang mải lơ đãng đếm những vạch kẻ đường trước mặt thì…
Cô nhìn thấy anh…
Vẫn cái dáng vẻ ấy, vẫn đôi mắt ấy – đôi mắt luôn dõi theo cô bất kể cô có nhìn lại hay không.
Anh nhìn cô, cười. Đèn bật xanh. Cô chạy vội qua đường. Khi đã giấu mặt mình trong lồng ngực anh, cô mới thì thầm khe khẽ.
“ Nếu anh nói yêu em 9 lần, thì lần tiếp theo em không chắc mình sẽ có đủ can đảm để từ chối đâu…”
“ Đây là lời gián tiếp mong muốn được tỏ tình của em đấy à!”
“…”
“…Thật thất vọng quá! 1 năm không gặp, anh đã tưởng tượng ra khi gặp lại em phải khóc lóc hay đánh anh ghê lắm cơ, xem ra không có anh em vẫn ổn đấy nhỉ?”
Cô chun mũi sau đó lè lưỡi với anh.
“…Có người gián tiếp muốn tỏ tình, có người muốn vẽ đường cho hươu chạy nên anh cứ thế mà chạy thôi nhỉ? Mà này, không phải em hay ngại ngùng lắm à! Người qua đường đang nhìn kìa.”
“Chưa được sự đồng ý của em đã vội vàng rời bỏ em. Phạt anh, ở cạnh em cả đời...”
Tiếng nói hòa lẫn trong âm thanh của xe cộ nhưng cũng đủ để người trong cuộc nghe thấy. Một cái kiss nhẹ trượt dài trên má chàng trai. Trong ánh mắt sâu thẳm của anh dường như chỉ có bóng dáng người trước mặt. Cô gái ánh mắt ngượng ngùng, ngoan ngoãn cúi đầu, thi thoảng mới len lén nhìn lên. Gió thổi bay tóc, nắng trải dài khắp con đường, bằng lăng tím thẫm.
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Những lúc con gái bất ổn, đều vờ như mình vẫn ổn. Và mặc nhiên nói “không sao”…
Giống như một cách trấn an người khác và tự trấn an mình, con gái có một câu thần chú ngắn ngắn, vẻn vẹn năm chữ cho một câu. Là:
“Không sao, em ổn mà!”
Rồi thì các anh chàng sẽ thấy các chị em phụ nữ thường hay nói câu đó. Khi mà họ xã giao khách sáo với những người xa lạ chưa kịp quen thân, bởi không muốn làm phiền đến người khác. Khi mà họ muốn được ở lại một mình, kể cả ngổn ngang tâm trạng và bế tắc chưa tìm ra cách để giải quyết, bởi lúc bấy giờ đang rơi vào trạng thái hụt hẫng với ngay chính bản thân mình. Cách nói “ổn mà” hoàn toàn trái ngược với cái cách mà các cô gái đối diện với nó.
Bạn biết không, thật sự thì, cô gái ấy không ổn một chút nào!

Vì không ổn chút nào, nên đừng bỏ mặc họ ở lại một mình. Có những lúc cuộc đời này quanh co, họ cũng thấy như một người chạy hụt hơi trong cuộc thi maraton của cuộc đời mình, cảm thấy mọi chuyện xảy ra tồi tệ hệt như cả thế giới này chỉ có mình họ là bị đào thải, bị bỏ rơi ở lại… Những lúc ấy, họ cần bạn bên cạnh, chỉ để họ biết rằng họ không ổn khi phải một mình. Cũng chỉ để họ biết rằng, bạn sẵn lòng không bỏ mặc họ cho dù cả thế giới có quay lưng.
Vì không ổn chút nào, nên đừng tỏ ra thờ ơ và lạnh lùng với họ. Tình cảm là thứ có sức mạnh to lớn nhất trong trái tim một người con gái. Họ có thể gục ngã vì nhiều chuyện khác đã xảy ra nhưng rồi vẫn có thể đứng lên chỉ cần bạn còn ở đó. Nếu bạn là người duy nhất họ tin tưởng và yêu thương cũng không còn cần họ nữa, e rằng họ sẽ không đủ mạnh mẽ để có thể đứng lên.
Rốt cuộc, lớp ngụy trang của con gái cũng chỉ đơn giản có ngần ấy mà thôi. Là phô ra vẻ mặt vờ như cứng rắn, là cố sức nói với tất cả mọi người rằng mình đang ổn, hoàn toàn ổn. Rồi thì cũng muốn nức nở lên trong vòng tay ôm ấm áp lẫn chân thành của người mà mình thương. Rồi thì cũng mong được người thương chung vai chia sẻ, cùng mình giải quyết mọi chuyện một cách thật gọn gàng.
Cách nói “ổn” ấy mà, là cách nói để phủ lấp đi một phần yếu đuối, muốn người khác đừng cười chê và nhạo báng mình. Cách nói “ổn” ấy cũng là một cách để lấy lại tinh thần, để vực dậy bản thân.
Cho nên, các chàng trai thân mến, nếu cô gái của bạn nói với bạn rằng “em ổn”, hãy tinh tế để nhận ra rằng có chuyện gì không hay trong cuộc sống của cô ấy hay không? Nếu có chuyện gì đó trong tầm giải quyết của bạn, hãy giúp cô ấy khỏi những vướng mắc quẩn quanh. Nếu có chuyện gì đó mà bạn không được biết, cũng không thể giúp được gì, thì ít nhất cũng đừng bỏ mặc cô ấy một mình.
Những lúc con gái bất ổn, đều vờ như mình vẫn ổn. Và mặc nhiên nói “không sao”…
“Không sao, em ổn mà!”
Rồi thì các anh chàng sẽ thấy các chị em phụ nữ thường hay nói câu đó. Khi mà họ xã giao khách sáo với những người xa lạ chưa kịp quen thân, bởi không muốn làm phiền đến người khác. Khi mà họ muốn được ở lại một mình, kể cả ngổn ngang tâm trạng và bế tắc chưa tìm ra cách để giải quyết, bởi lúc bấy giờ đang rơi vào trạng thái hụt hẫng với ngay chính bản thân mình. Cách nói “ổn mà” hoàn toàn trái ngược với cái cách mà các cô gái đối diện với nó.
Bạn biết không, thật sự thì, cô gái ấy không ổn một chút nào!
Vì không ổn chút nào, nên đừng tỏ ra thờ ơ và lạnh lùng với họ. Tình cảm là thứ có sức mạnh to lớn nhất trong trái tim một người con gái. Họ có thể gục ngã vì nhiều chuyện khác đã xảy ra nhưng rồi vẫn có thể đứng lên chỉ cần bạn còn ở đó. Nếu bạn là người duy nhất họ tin tưởng và yêu thương cũng không còn cần họ nữa, e rằng họ sẽ không đủ mạnh mẽ để có thể đứng lên.
Rốt cuộc, lớp ngụy trang của con gái cũng chỉ đơn giản có ngần ấy mà thôi. Là phô ra vẻ mặt vờ như cứng rắn, là cố sức nói với tất cả mọi người rằng mình đang ổn, hoàn toàn ổn. Rồi thì cũng muốn nức nở lên trong vòng tay ôm ấm áp lẫn chân thành của người mà mình thương. Rồi thì cũng mong được người thương chung vai chia sẻ, cùng mình giải quyết mọi chuyện một cách thật gọn gàng.
Cách nói “ổn” ấy mà, là cách nói để phủ lấp đi một phần yếu đuối, muốn người khác đừng cười chê và nhạo báng mình. Cách nói “ổn” ấy cũng là một cách để lấy lại tinh thần, để vực dậy bản thân.
Cho nên, các chàng trai thân mến, nếu cô gái của bạn nói với bạn rằng “em ổn”, hãy tinh tế để nhận ra rằng có chuyện gì không hay trong cuộc sống của cô ấy hay không? Nếu có chuyện gì đó trong tầm giải quyết của bạn, hãy giúp cô ấy khỏi những vướng mắc quẩn quanh. Nếu có chuyện gì đó mà bạn không được biết, cũng không thể giúp được gì, thì ít nhất cũng đừng bỏ mặc cô ấy một mình.
Những lúc con gái bất ổn, đều vờ như mình vẫn ổn. Và mặc nhiên nói “không sao”…
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Lúc mà có thể ngồi nhớ lại rõ mồn một từng chuyện đã diễn ra, với cùng một người, nhưng không còn cảm giác xót xa hay nhâm nhẩm đắng trong lòng nữa thì lúc bấy giờ mới thật sự là chia tay.
Đầu ngày mùa hạ có cơn mưa ngọt lành rớt xuống, tự nhiên lên cơn sến sẩm nhớ về người yêu cũ.
Ngày xưa, lúc mà còn yêu bạn ấy, hai đứa đi chợ đêm chỉ chọn được móc khóa đôi. Một màu xanh, một màu hồng. Cứ thế mà cầm lấy cái màu xanh, nhường lại cho bạn ấy cái màu hồng. Bạn người yêu mặt ngớ ra hỏi lại:
“Anh cái màu hồng này hả?”
Gật đầu. Sau đó bạn người yêu đòi đổi, liền vùng vằng giận dỗi. Cuối cùng cũng được nhường nhịn, cầm cái màu xanh mà cười khoái trá. Bây giờ nghĩ lại, chẳng hiểu sao khi yêu con người ta có thể trẻ con và ích kỷ đến thế. Hoặc là tình yêu có thể làm cho con người ta trở nên trẻ con và ích kỷ. Mới kịp nhớ ra, hóa ra ở tuổi nào cũng vậy thôi, cứ khi yêu lấy một người bỗng muốn trở thành trung tâm sự chú ý của người đó, chỉ muốn ánh mắt người đó nhìn về hướng của mình, nếu nhìn về hướng khác sẽ cảm thấy bất an.
Rồi tình yêu cũng là nguồn cơn của bao nhiêu chuyện, đâu phải chỉ là nơi để bộc lộ ra trò trẻ con cùng ích kỷ?
Sau khi chia tay bạn ấy, chưa chính thức có thêm một mối tình nào đi ngang cuộc đời nữa. Không phải là còn nhớ, còn thương hay còn thứ tình cảm nào sâu đậm với bạn ấy. Cũng đã kịp nhận ra rằng, có những người chỉ đến để rồi đi, không mặc định ở lại mãi mãi trong cuộc đời mình. Và bạn ấy là một ví dụ điển hình như thế. Sau khi chia tay, bạn ấy cũng đã có thêm một vài mối tình nữa, có thể lúc có người đang ngồi nhớ lại kỷ niệm xưa với bạn ấy thì bạn ấy đang ngọt ngào hạnh phúc bên người tình thứ n+1. Nhưng chẳng sao cả. Thi thoảng ngó qua facebook của bạn ấy thì thấy bạn ấy vẫn đi làm, biết rằng bạn ấy vẫn tồn tại trong cùng một thành phố có mình đứng chung, vậy là bình tâm rồi.
Lại kịp nhận ra mình hạnh phúc, khi đã vượt qua được quãng thời gian mà người ta cho là đau khổ nhất của một cuộc tình: chia tay. Lúc mà có thể ngồi nhớ lại rõ mồn một từng chuyện đã diễn ra, với cùng một người, nhưng không còn cảm giác xót xa hay nhâm nhẩm đắng trong lòng nữa thì lúc bấy giờ mới thật sự là chia tay. Cũng lại thấy mình may mắn, vì khi chia tay đã không dằn vặt trái tim người cũ, không giận hờn trách móc hay làm trò gì khùng điên cả. Đón nhận việc chia tay một cách nhẹ nhàng, rời xa bạn ấy một cách nhẹ nhàng, khâu vá lại vết thương cũng hết sức nhẹ nhàng.
Cứ thế, nhẹ nhàng trôi, nhẹ nhàng sống để biết rằng một cuộc tình không phải là tất cả, một người thương yêu ra đi không phải đã là vỡ vụn cả một chuyến đò chuyên chở hạnh phúc về sau.
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Yêu quý đủ sâu, thì chẳng cần phô bày ra cho bàn dân thiên hạ. Chán nhau đủ mệt, thì sức đâu nữa mà lên mạng so đo?
Facebook là một mặt trận tình trường không kém hiểm nguy. Đó là nơi tình yêu có thể bắt đầu nhưng cũng là chất xúc tác khiến cho tình yêu kết thúc. Trớ trêu hơn nữa, chấm hết rồi, cũng là lúc facebook phơi bày rõ bộ mặt thật của nhau.
Chẳng hay ho gì cái chuyện riêng tư của mình bị người này đi qua để lại đôi lời, người kia đi tới lại tranh thủ bàn vào tán ra. Cứ cho là, tình yêu đích thực thật sự có thể vượt qua, chẳng mảy may sứt mẻ tí gì vì miệng mồm thiên hạ. Nhưng chuyện hai người, có nhất thiết phải để những bên không phận sự, quyền hạn gì tự do lên tiếng? Lúc yêu còn thấy vui đôi chút, chứ chia tay rồi, muốn cười sợ cũng khó mà nhếch nổi mép lên!
Thời buổi yêu đương cuốn chiếu, thương nhau facebook, chán nhau rồi cũng phải lên facebook xả mới vui. Lẽ ra, chỉ khoe nếu đẹp, đã xấu phải che. Nhưng bây giờ, càng xấu lại càng phải… rêu rao vì sợ người ta chưa đủ tỉnh táo và thông minh để thấy mình không phải người tốt đẹp. Hết vạch áo cho người xem lưng, giờ còn vạch não ra cho người đời bình phẩm.
Nên nếu đã ghét rồi thì làm ơn đấy, mình biết với nhau thôi!
Kín đi một chút, dù còn yêu lắm hãy đã cắn nhau đau. Facebook nhiễu nhương, biết ai chúc mình thật tâm, ai ngấm ngầm kề dao sau lưng rủa mình chia tay hay đặt điều vu khống? Biết ai cảm thông, ai hiểu cho chuyện mình éo le, lắt léo? Chỉ toàn người háo ngọt, thích làm anh hùng, nên cứ thế, bánh GATO và bàn phím lại quấn lấy nhau.
Kín đi một chút, dù lúc mặn nồng hay chẳng thể nhìn mặt nhau nữa. Yêu quý đủ sâu, thì chẳng cần phô bày ra cho bàn dân thiên hạ. Chán nhau đủ mệt, thì sức đâu nữa mà lên mạng so đo?
Hạnh phúc thì không ai cho, nhưng những thứ không đâu thì rất nhiều người sẵn sàng dày công mang đem tặng bạn. Facebook là chốn thị phi, đã chuyện tình yêu, thì lại càng nên kín kẽ. Giấu đi một chút, chuyện của mình, tốt nhất đừng để facebook hay!
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Rồi ai cũng sẽ nếm trải qua thôi, cái khoảnh khắc một mình ôm tim giữa một góc bơ vơ vừa bỏ ngỏ.
Một sớm ngày bật tung cửa sổ, thấy vang lên giai điệu của bài hát quen em từng nhâm nhẩm theo khi ngồi sau xe anh. Em chợt nhoẻn cười, hóa ra là tình vừa mới cũ và anh cũng vừa mới xa. Xa xôi một cuộc tình không giản đơn như người ta vẫn nghĩ…
Bạn bè em thường hay góp lời khuyên nhủ, cho rằng em hãy gạt hết tất thảy những thói quen ngày chúng mình còn yêu nhau. Chẳng hạn một quán ăn vặt nào đó ven đường, một rạp chiếu film hay ngồi, một loại thức uống vẫn nhâm nhi khi đi cùng nhau… Họ cho rằng nếu em còn lặp lại nghĩa là đã vô tình gọi tên quá vãng xa xôi, và rằng em sẽ lại nhớ anh đến nức nở dại khờ.
Bạn bè em bắt đầu để ý đến việc sẽ tìm một người bạn khác giới cho em, để ghép thành đôi thành cặp như thể họ là những ông tơ bà nguyệt đích thực của cuộc đời này. Em không phớt lờ cũng không tỏ ra quá nồng nhiệt. Chuyện cân bằng lại cảm xúc sau khi chia tay là điều em vẫn hiểu. Vậy nên, em không sống khép mình, mà vẫn đủ tự tin mở lòng với mọi thứ xung quanh. Những người bạn mới, em làm quen và làm thân với họ, bởi em tin rằng điều đó luôn là điều cần thiết.

Nhưng em sẽ không ngốc nghếch trao niềm tin rằng, cách nhanh nhất để quên một người là yêu người mới say đắm hơn. Với em, chuyện còn chông chênh giữa hai đầu thương nhớ, dẫu đã xa nhưng em chưa dứt hẳn lòng, thì sẽ thật tội nếu em choàng sợi tơ vương vào bàn tay một ai xa lạ khác. Sẽ thế nào nếu một ngày nào đó em nhận ra em còn chưa toàn vẹn thương yêu cho người tình mới, vẫn còn nhớ đến anh rất nhiều?
Em cũng sẽ không cố ủi an mình dọn dẹp gọn ghẽ một ngăn tim chỉ vì muốn xua đuổi bóng hình anh không ở lại. Em thuận theo quy luật tự nhiên của một chuyện tình nhiều chiều đau thương và day dứt. Rồi ai cũng sẽ nếm trải qua thôi, cái khoảnh khắc một mình ôm tim giữa một góc bơ vơ vừa bỏ ngỏ. Rồi ai cũng sẽ biết cách để lòng mình thanh thản, tim mình bình yên, chân mình an nhiên bước qua những cung đường yêu rải sỏi.
Em chọn cho mình một phép thử ngông nghênh. Rằng em đánh cược những năm tháng thanh xuân với một tình yêu đã lùi về quá vãng. Em đặt tên anh là dĩ vãng đã xa, của em, và hiện tại không còn là của riêng em nữa. Em đặt tên chuyện tình mình là một câu chuyện buồn bởi hai đứa đã lỡ lơi tay khi tim yêu không còn chung một nhịp.
Rồi đấy anh xem, có ai khờ khạo ôm thương nhớ một mình trôi nổi với đời đâu anh nhỉ? Em cũng giống mọi người, cất tên anh vào miền riêng kí ức, không khóc nhạt nhòa, không cố làm lay động. Bởi em biết rằng dĩ vãng nào rồi cũng sẽ trôi xa, hoặc dần tan biến mất…
Bạn bè em thường hay góp lời khuyên nhủ, cho rằng em hãy gạt hết tất thảy những thói quen ngày chúng mình còn yêu nhau. Chẳng hạn một quán ăn vặt nào đó ven đường, một rạp chiếu film hay ngồi, một loại thức uống vẫn nhâm nhi khi đi cùng nhau… Họ cho rằng nếu em còn lặp lại nghĩa là đã vô tình gọi tên quá vãng xa xôi, và rằng em sẽ lại nhớ anh đến nức nở dại khờ.
Bạn bè em bắt đầu để ý đến việc sẽ tìm một người bạn khác giới cho em, để ghép thành đôi thành cặp như thể họ là những ông tơ bà nguyệt đích thực của cuộc đời này. Em không phớt lờ cũng không tỏ ra quá nồng nhiệt. Chuyện cân bằng lại cảm xúc sau khi chia tay là điều em vẫn hiểu. Vậy nên, em không sống khép mình, mà vẫn đủ tự tin mở lòng với mọi thứ xung quanh. Những người bạn mới, em làm quen và làm thân với họ, bởi em tin rằng điều đó luôn là điều cần thiết.
Em cũng sẽ không cố ủi an mình dọn dẹp gọn ghẽ một ngăn tim chỉ vì muốn xua đuổi bóng hình anh không ở lại. Em thuận theo quy luật tự nhiên của một chuyện tình nhiều chiều đau thương và day dứt. Rồi ai cũng sẽ nếm trải qua thôi, cái khoảnh khắc một mình ôm tim giữa một góc bơ vơ vừa bỏ ngỏ. Rồi ai cũng sẽ biết cách để lòng mình thanh thản, tim mình bình yên, chân mình an nhiên bước qua những cung đường yêu rải sỏi.
Em chọn cho mình một phép thử ngông nghênh. Rằng em đánh cược những năm tháng thanh xuân với một tình yêu đã lùi về quá vãng. Em đặt tên anh là dĩ vãng đã xa, của em, và hiện tại không còn là của riêng em nữa. Em đặt tên chuyện tình mình là một câu chuyện buồn bởi hai đứa đã lỡ lơi tay khi tim yêu không còn chung một nhịp.
Rồi đấy anh xem, có ai khờ khạo ôm thương nhớ một mình trôi nổi với đời đâu anh nhỉ? Em cũng giống mọi người, cất tên anh vào miền riêng kí ức, không khóc nhạt nhòa, không cố làm lay động. Bởi em biết rằng dĩ vãng nào rồi cũng sẽ trôi xa, hoặc dần tan biến mất…
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Như vậy nhé! Những người yêu người không yêu mình, về sau hãy yêu người có tâm ý với mình, và cũng yêu thương mình nữa…
Cái cảm giác mà, cứ đem tim mình giao phó cho người khác. Bất biết đúng sai được mất. Tim thành kẻ phản chủ, đập loạn nhịp. Rồi cuối cùng lại giăng ra bao nhiêu điều phũ phàng chỉ để khống chế tim mình: "Thôi-đừng-yêu!". Thật, giống như là tự tát vào mặt mình mà vẫn nhe răng ra cười lớn.
Yêu người không yêu mình là một kiểu tham gia vào ván cược xuẩn ngốc nhất của đời mình. Nhưng bất cứ tuổi trẻ nào cũng muốn chơi ván cược đó. Như đã nói, bất biết đúng sai được mất. Chỉ cần đem tim yêu và xúc cảm ra đặt tất thảy vào đối phương, dõi theo họ, nơm nớp lo sợ, nơm nớp lo âu. Rốt cuộc tuổi trẻ vẫn nhận ra rằng người đó hoàn toàn không yêu mình. Ván cược lúc này không chênh vênh được mất. Mà là mất hẳn, mất trắng, mất một cách triệt để vốn liếng cảm xúc yêu thương.
Yêu người không yêu mình chưa bao giờ là điều mà một người muốn lựa chọn. Vậy tại sao vẫn bất chấp trao tim đi yêu? Một kẻ chẳng yêu mình?
Là bởi giữa những người xa lạ va chạm vào cuộc sống của mình, họ là riêng, là đặc biệt, cũng là duy nhất nữa. Là duy nhất khiến mình có thể bật cười, bật khóc ngon lành. Là duy nhất khiến tim mình nhảy nhót lung tung, không tài nào khống chế nổi, vốn dĩ tim đã không còn là của bản thân mình nữa.
Là bởi giữa những chấm cảm xúc nhạt nhòa, những cảm xúc về họ là sắc nét, là rõ ràng như thể mình vẫn vụng trộm cầm tay bắt lấy từng chút từng chút trong cuộc sống của họ. Những người yêu người không yêu mình, giống như mình, luôn trở thành kẻ đứng ngoài lề tình yêu một cách đáng thương như thế.
Nhưng mà…
Dù thế nào thì người không yêu mình cũng sẽ nhất quyết ra đi. Hoặc là mình vì quá đớn đau tự gạt bỏ họ. Hoặc là họ nhận ra tình cảm nơi mình mà ôm tim chạy mất. Vậy là mình đang từ tâm thế của kẻ cô đơn đi yêu một người có thể-cũng-cô-đơn-hoặc-không, trở thành tâm thế của kẻ cô đơn không-còn-yêu-ai-nữa. Để mình kịp nhận ra rằng, tình yêu ấy là thứ cảm xúc đẹp, là chất xúc tác đáng giá cho tháng ngày tuổi trẻ của mình.
Để rồi…
Dù thế nào thì người con gái cũng chỉ cần có một người bạn đồng hành bên cạnh mình, yêu thương chăm sóc và quan tâm đến mình mặc kệ thời gian, tuổi tác. Đối với người mà mình yêu thương, khi ở bên cạnh họ vẫn thấy tâm hồn nhau tươi trẻ, soi vào mắt nhau có thể thấy cả những ngày cũ kỹ xa xưa và những ngày hiện tại không còn dài phía trước.
Nếu được trải qua tuổi trẻ cùng nhau rồi cứ thế mà già đi để nương tựa lẫn nhau thì còn gì tuyệt vời hơn thế nữa.
Như vậy nhé! Những người yêu người không yêu mình, về sau hãy yêu người có tâm ý với mình, và cũng yêu thương mình nữa…
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Một Thiên Yết, có thể ngoài lạnh, trong nóng, nhưng tình cảm luôn luôn xuất phát từ chính trái tim. Một khi đã yêu, sẽ dốc lòng hết chẳng giữ lại gì, nhưng một khi đã hận thì sẽ rất khó thứ tha.
Bởi vì bạn sẽ không thể tưởng tượng được hận thù chất chứa trong lòng sẽ biến Thiên Yết trở thành một người như thế nào, bởi vì bạn sẽ không thể tưởng tượng được sự sụp đổ niềm tin sẽ khiến Thiên Yết chịu tổn thương cỡ nào. Mỗi một người bước ra khỏi cuộc sống của Thiên Yết, không ồn ào thì cũng sẽ để lại sẹo, biến Thiên Yết trở thành những người lãnh khốc, lạnh lùng, một tảng băng rất khó có thể tan chảy.
Người ta vẫn nói, Thiên Yết trong tình yêu đại diện cho sự thủy chung, cuồng dại, bán mạng và liều mình. Có nghĩa là không ai yêu tha thiết và vất vả hơn Thiên Yết, chọn một mối tình để gắn bó đã là khó, dành tình yêu thật lòng và niềm tin tuyệt đối lại càng khó khăn hơn. Thế nên, trải qua hành trình khó khăn ấy, khi Thiên Yết đã tìm được một người trong số ngàn vạn người để trao gửi tình cảm của mình, nhất định đừng làm Thiên Yết bị tổn thương.
Chúng ta không thể biết hoặc sẽ không bao giờ biết, một người rất khó để đặt lòng tin vào ai đó như Thiên Yết, khi bị phản bội sẽ có cảm giác gì. Sẽ như là một cú vấp ngã đau điếng mà rất khó có thể đứng lên, sẽ là một thứ cảm giác kinh khủng như bị rơi xuống vực sâu không thể nào leo lên nổi, sẽ là một lần đứng dậy và trở nên tàn nhẫn hơn.
Tôi đã từng chứng kiến một tình yêu trong 6 năm của một cậu bạn Thiên Yết. Một thứ tình yêu không thể đo đếm được là đã dành bao nhiêu tình cảm. Chỉ là một ngày cô bạn kia quay lưng bước đi, bỏ lại cậu ấy trong thế giới của sự nhớ nhung tích tụ lại thành hận thù. Cho đến bây giờ, tình yêu ấy vẫn còn, nhưng đã được đào sâu, chôn chặt, vĩnh viễn không thể tha thứ.
Một Thiên Yết, có thể ngoài lạnh, trong nóng, nhưng tình cảm luôn luôn xuất phát từ chính trái tim. Một khi đã yêu, sẽ dốc lòng hết chẳng giữ lại gì, nhưng một khi đã hận thì sẽ rất khó thứ tha. Một khi đã không để tâm thì sẽ thật lạnh lùng, nhưng một khi đã coi ai đó là quan trọng, nhất định sẽ giữ thật cẩn thận người ấy bên mình.
Vì yêu nhiều nên mới hay đa nghi, vì yêu nhiều nên mới chôn cất kỹ trong lòng. Có ai là yêu khổ như Thiên Yết, yêu chỉ muốn độc quyền chiếm hữu, nhưng trong lòng lại giằng xé mâu thuẫn rằng cũng muốn người mình yêu được hạnh phúc vẹn toàn, được tự do bay lượn giữa đời.
Thiên Yết hay tỏ ra rằng mình không để tâm, nhưng thực chất lại dễ dàng ghi tạc mọi thứ trong lòng. Dễ dàng bị một điều gì đó làm cho cảm động, nhưng vẫn cứ tỏ ra mạnh mẽ và cứng cỏi. Có thể thật thông minh và tài giỏi, nhưng sẽ chỉ ngốc nghếch trong tình yêu.
Thế nên, nếu bạn đang yêu một Thiên Yết, trăm ngàn lần đừng quay lưng phản bội người ấy. Đừng để họ sống trong ký ức đổ vỡ về những niềm tin vững chãi như tòa thành bỗng chốc sập xuống, đừng để họ tự khắc thêm những vết thương trên người mình và nảy sinh hận thù khó hóa giải.
Bởi vì một khi bạn đã phản bội Thiên Yết, bạn sẽ không thể quay đầu.
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Chúng mình cứ tự nhiên như thế mà lơi tay. Anh tự nhiên như thế mà không còn nói thương yêu em nữa. Em tự nhiên như thế mà chẳng nhớ chẳng mong.
Có người từng hỏi em đâu là giới hạn của một câu chuyện tình? Là khi ghen tuông đã xóa mờ cả những yêu thương ngày cũ? Là khi tay níu trong tay vẫn cảm thấy chơi vơi? Là khi cuộn tròn trong lòng nhau vẫn không tìm về hơi ấm?
Là khi…?
Là khi mà em không biết. Anh không biết. Chúng mình không biết.
Chúng mình cứ tự nhiên như thế mà lơi tay. Anh tự nhiên như thế mà không còn nói thương yêu em nữa. Em tự nhiên như thế mà chẳng nhớ chẳng mong.
Chúng mình cũng tự nhiên như thế mà lánh xa nhau. Tách khỏi nhau những bề bộn ngày giữa tuần. Tách khỏi nhau cả những ngày rảnh rỗi. Đi trên phố cũng chẳng nỡ bắt gặp nhau, chẳng nỡ nhắn nhủ hỏi han, chẳng nỡ hẹn hò chi nữa…
Có thể, rơi vào một ngày nào đó rất xa của một mùa rất xa, chúng mình nghĩ về nhau mà chỉ kịp “à” lên một tiếng người-yêu-cũ. Có thể, rơi vào một ngày nhịp tim trống trải và hụt hẫng, chúng mình cũng có đôi chút xót thương cho những khoảng tình xa. Nhưng rồi chúng mình cũng chỉ kịp nấc lên một hồi nuối tiếc, rồi tự mình nuốt trôi những khoảng buồn riêng.
Ngày tình yêu vừa cạn, em sẽ nói rằng chúng ta đã từng yêu nhau nhiều như thế! Đã từng nhớ về nhau bằng nỗi nhớ tràn đầy. Đã từng yêu nhau bằng tình yêu tuổi trẻ. Đã từng dành mọi điều tốt đẹp nhất cho nhau. Vì thế, nếu như tình yêu vừa cạn, sẽ không cố níu tay nhau cho tình yêu dễ bề bóp méo. Cũng đừng trở lòng trở dạ nhanh như trở một bàn tay. Ngày tình yêu vừa cạn, em mong sao nghĩa vẫn còn đầy.
Ngày tình yêu vừa cạn. Chúng mình sẽ chào nhau về hai phía không nhau. Sẽ cười nói như thể chúng mình là những người bạn cũ. Nếu có xót lòng khi chạm phải ánh mắt nhau, cũng chỉ mong môi có thể mỉm cười yên an nhất.
Ngày tình yêu vừa cạn, em hứa, sẽ cố gắng để quên anh…
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Anh biết em đã xây dựng niềm tin của anh trong em như thế nào không?
Mỗi ngày qua đi, em tự cho mình tin anh thêm một chút, một chút... đủ đến một lúc nào đó em có thể tin anh mọi lúc mọi nơi, cho dù anh không bên cạnh em, cho dù những tin nhắn, những cuộc điện thoại không được reply thì em vẫn tin tưởng rằng anh không bao giờ lừa dối em.
Vậy đấy, em đã từng kiên nhẫn học cách tin anh từng chút, từng chút như thế đấy, để sau mỗi ngày niềm tin của anh với em ngày một vững chắc, và đến một lúc nào đó, vứt anh ở bất kì nơi đâu, dù cả tuần chẳng liên lạc gì, dù khoảng cách của anh và em có xa đến nhường nào, dù anh ở bên cạnh bất kì ai có thể khiến anh "say nắng" thì anh vẫn vững tin rằng luôn có em ở bên.
Và rồi tất cả những gì em nhận được sau khi cố công xây đắp là gì? Là anh phá vỡ tất cả nó chỉ trong một tích tắc yếu lòng của bản thân, anh để em đứng trơ chọi giữa đống niềm tin vỡ nát ấy trong tiếc nuối. Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ, rằng em không sao đâu, rằng em sẽ làm lại, rằng e, sẽ ổn thôi... Em đã khóc, rất nhiều cho những vụn vỡ ấy.
Em là một con bé lãnh đạm với tất cả mọi việc trên đời nhưng người duy nhất em không thể lãnh đạm được là anh. Em đã có thể điên lên, em có thể phá tan tất cả, em có thể khiến anh giày vò và day dứt đến không thể chịu nổi nhưng rút cuộc em làm điều đó để làm gì? Để tự làm tổn thương cả em và anh ư? Có gì thay đổi không? Niềm tin của em có được gây dựng lại không? Em sẽ tin anh nhiều hơn ư? Không, em có thể ngu ngốc khi hết mực tin tưởng ấy, nhưng em sẽ không ngu ngốc tự làm đau chính mình nữa.
Anh ạ, những thứ đã vỡ dù có cố chắp vá để gây dựng lại cũng không còn được như xưa nữa, cũng như em và anh thôi, mãi mãi, và cứ thế chúng ta cứ xa nhau, cứ tự đẩy nhau ra xa thật xa như thế, đến lúc cả hai đều mệt nhoài mà buông tay ra. Anh đã tự tay gạt bỏ tất cả rồi đấy, và giờ anh vui rồi chứ?
Còn em, thì quá mệt rồi!
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Chẳng lẽ chỉ vì cảm xúc thay đổi là người ta có thể gạt bỏ toàn bộ những yêu thương đã từng, những lời hứa hẹn thề thốt, những cái nắm tay thật chặt và cái ôm còn vương hơi ấm?
Em không phải là người cố chấp gì, cũng không phải là cô gái cứ khăng khăng điều gì đó là của mình, rồi giữ chặt lấy không buông. Với em, điều gì phải ra đi em sẽ để nó đi mãi, tuyệt đối không giằng co, lôi kéo, tuyệt đối không dùng thủ đoạn để phân tranh.
Nhưng không có nghĩa là em sẽ nhu nhược đứng nhìn anh phản bội lại em như một lẽ tự nhiên. Khi mà tình cảm em mang toàn bộ ra để toàn tâm toàn ý yêu anh mà rốt cục chỉ nhận được sự quay lưng phũ phàng. Khi mà cả quãng thời gian tuổi trẻ của em đào sâu chôn chặt xuống dưới đất, bởi vì yêu anh nên mới chấp nhận hy sinh.
Người ta vẫn cho rằng, sự thay đổi cảm xúc của trái tim là không có lỗi, để rồi cứ phó thác cái trách nhiệm và dồn đổ toàn bộ sai lầm lên một thứ gọi là cảm xúc, cởi trói chạy thoát thân như một kẻ vô trách nhiệm và cạn tình nghĩa.
Khi yêu thương nhau thì thề thốt ngọt ngào, nhưng hết yêu rồi thì có thể quay phắt, gạt tay nhau. Vậy mà nhiều người lại có thể tìm lý do để bao biện việc đó hay sao? Và tại sao cũng lại nhiều người hưởng ứng những lý do kiểu ấy đến vậy?
Chẳng lẽ chỉ vì cảm xúc thay đổi là người ta có thể gạt bỏ toàn bộ những yêu thương đã từng, những lời hứa hẹn thề thốt, những cái nắm tay thật chặt và cái ôm còn vương hơi ấm?
Anh ạ, nếu có thể tìm được lý do duy nhất cho sự phản bội, em cho rằng chính sự giả tạo của lòng người là nguyên nhân quyết định. Khi yêu thương chỉ là lời nói, thoát khỏi đầu lưỡi là chẳng đọng lại gì, khi thời gian ở bên nhau chỉ là sự lừa gạt đối phương và lừa gạt chính mình chứ thực chất chẳng xuất phát từ sâu thẳm trái tim.
Nếu một mai anh phản bội em, đừng bắt em phải đứng nhìn anh mà rơi lệ, cũng đừng bắt em phải níu kéo hay giằng co với bất cứ cô gái nào khác. Đừng cho rằng em sẽ suy sụp, sẽ hẫng hụt, sẽ trống rỗng, sẽ có cảm giác như cả thế giới đổ sập trước mắt mà ngã một cú đau điếng không thể đứng lên.
Em không phải là một cô gái nhu nhược và yếu mềm như thế. Mặc dù yêu anh nhiều đến mức có thể vì sự phản bội ấy mà mất niềm tin vào tình yêu, nhưng không có nghĩa là anh và ai đó được phép chà đạp lên sự tự tôn cuối cùng còn sót lại của em. Anh cứ việc ra đi, em sẽ chẳng níu kéo, nhưng đừng bao giờ quên cách anh ra đi để rồi một ngày nào đó bỗng dưng cảm thấy tội lỗi, lại tìm mọi lý do để biện hộ cho mình.
Nếu một mai anh phản bội em, em sẽ không trốn vào trong một góc để tự dằn vặt và làm tổn thương chính mình. Em sẽ tự đứng dậy rất nhanh và mau chóng coi chuyện yêu đương với anh là tai nạn bất ngờ mà em phải gặp. Có nghĩa là kết quả tất yếu nhưng không thể quay đầu. Vì như thế là cách thức tốt nhất giúp em sống tốt hơn anh.
Nếu một mai anh phản bội em, khi mà đang tâm ôm ấp hình bóng một người khác trong khi vẫn ngọt ngào xớt lớt với em, thì thà cứ dứt luôn lúc ấy chứ đừng coi em như con ngốc mà cố tình lừa gạt cho đến phút cuối cùng.
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Yêu hay thích một ai đó không có gì sai cả, đối với tớ lúc này cũng tốt, như thứ cảm xúc quý giá có được sau chuỗi ngày không hề biết rung động trước một ai.
Lần đầu tiên trong đời tớ cảm thấy nhớ một người quá sức viển vông. Vậy mà vẫn ôm mong nhớ hằng ngày, thậm chí hằng giờ. Chỉ cần nghĩ đến nụ cười ấy, dáng hình cao lớn ấy, lập tức xua đi những mặc cảm và mỏi mệt. Có lẽ, cậu là một quà đẹp xinh được sắp đặt xuất hiện trong cuộc đời tớ!
Ừ thì tớ là một đứa không có điểm gì nổi bật, đến nỗi chính tớ nghe xong cũng thấy ngán ngẩm nữa mà. Nhưng không hiểu sao tớ vẫn nuôi hy vọng và ôm ấp một cách ngu ngơ rằng cậu sẽ để mắt đến tớ, sẽ yêu thương tớ. Và cứ thế, tự huyễn hoặc bản thân rằng khi hẹn hò cùng cậu sẽ rất tuyệt, còn tuyệt hơn nữa nếu chúng mình là một đôi…
Vậy đấy! Chỉ vì cậu sau nhiều ngày không gặp, gần như mất hút khỏi cuộc sống của tớ, vẫn xuất hiện vào thời điểm mà tớ cần có cậu nhất. Giữa chúng ta vẫn còn những lời hẹn gặp mặt, vào một ngày khác của một mùa khác trưởng thành hơn. Lúc mà cậu nói là “nhất định”, tớ cũng đã tin là “nhất định”. Thậm chí đến tận bây giờ, vẫn tin là “nhất định” sẽ gặp lại cậu, cậu biết không?
Người như cậu, con gái đều dễ cảm thấy quý mến. Một đứa như tớ – vừa tả trên kia, làm sao đủ chuẩn để trở thành bạn gái của cậu đây? Đến bản thân tớ còn không thu nổi chút tự tin nào nữa mà. Cậu đối xử tốt tớ chỉ vì cậu luôn làm như thế với những người xung quanh, và hẳn là với những cô gái khác cũng sẽ vậy. Người thương của cậu sẽ là một người hoàn hảo nào khác vốn-không-phải-là-tớ! Vậy nên, tớ cứ ôm mộng viển vông đi. Tớ tự cho phép mình thích cậu, cũng tự cho phép nghĩ về cậu nhiều hơn mỗi ngày. Dù có cố chấp gạt cậu ra khỏi những suy nghĩ chập chờn của tớ cũng là điều vô ích.
Tớ đã từng tranh đấu rất nhiều ngày, và sau rất nhiều ngày vẫn thích cậu y nguyên như thế. Chỉ để tớ biết rằng, mình cũng có cảm giác thích một ai đó đến mức không-chịu-nổi. Cho là đơn phương cũng được, cho là tương tư cũng không sai. Yêu hay thích một ai đó không có gì sai cả, đối với tớ lúc này cũng tốt, như thứ cảm xúc quý giá có được sau chuỗi ngày không hề biết rung động trước một ai.
Dù cậu không xuất hiện thêm lần nào nữa, hoặc xuất hiện số ít lần rồi biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống của tớ, thì cũng cảm ơn vì cậu cho tớ được gặp gỡ với một người lạ đáng yêu. Cảm ơn cậu, vì những cảm xúc từ cậu mang lại khiến tim tớ mát lành và dịu ngọt biết chừng nào.
Tớ, vẫn mơ về cậu, như thế đấy!
Giới Trẻ - Góc Trái Tim
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Recent Comments